23/04/2012
by admin
0 comments
22/04/2012
by quocdat.vsoft
2 Comments
Chào Vsoft – ngôi nhà của những người trẻ !
Xin chào tất cả mọi người – thành viên thân thiết của ngôi nhà chung Vsoft, Tôi là Lê Quốc Đạt, nhân viên mới của phòng Kinh Doanh. Vào Vsoft cũng đã được 1 tháng rồi, nhưng bây giờ Tôi mới có bài viết đầu tiên ra mắt tất cả các ACE, đó cũng là một sai sót, nhưng cũng đồng thời là một sự chuẩn bị nguyên liệu cho bài viết đầu tiên được thực sự trọn vẹn hơn.
Lời đầu bao giờ cũng là gửi lời chúc sức khỏe đến mọi người, cũng là lời cảm ơn Vsoft đã cho Tôi có cơ hội làm việc ở đây. Thứ nữa là cảm ơn Vsoft vì một môi trường làm việc rất "trẻ" – một môi trường thân thiện để người mới có thể hòa nhập một cách dễ dàng hơn.
Anh Quốc cho một người có 2 phút để giới thiệu về bản thân, vì vậy trước khi viết tiếp cảm nhận của mình, Tôi xin phép giới thiệu thêm một chút về mình
.
Tôi sinh ra và lớn lên ở Quảng Trị, quê hương của gió lào và cát trắng, miền quê mà chỉ được người ta nhắc đến nếu nói về chiến tranh và cái nghèo.
Ngày trước lúc nào người khác hỏi về đặc sản của Quảng Trị để làm quà, Tôi chỉ biết chỉ ra gió trời, vì Quảng Trị chỉ có Gió Lào và Cát Trắng là đặc trưng nhất. Ngày nay do "môi trường phẳng", nền kinh tế khá hơn, cộng với việc phát triển kinh doanh của địa phương Quảng Trị đã đưa ẩm thực đặc trưng của mình đi ra giới thiệu với bạn bè khắp cả nước, đó là Bánh Canh Cá Lóc, và rượu Xika Kim Long. Ở HCM thì đã có khá nhiều quán ăn với quy mô vừa và nhỏ mở ra phục vụ 2 món ẩm thực đặc sản này và đã được sự đón nhận đặc biệt của nhiều khách hàng. Hy vọng một ngày không xa Tôi sẽ có cơ hội dẫn mọi người thưởng thức 2 món ẩm thức đặc sắc này !
Cũng giống như tính cách của hầu hết con người Quảng Trị, Tôi rất ít nói ! Nhưng khi đã nói là khí thế luôn
, lúc nào cũng oang oang ! Sở thích cá nhân là đọc sách [chùa], chơi thể thao (bóng đá, cầu lông) và karaoke
.
Trở lại với cảm nhận sau 1 tháng ở Vsoft, một tháng trôi qua rất nhanh và Tôi chỉ mới có thể làm được 2 việc là xem sản phẩm và tìm hiểu văn hóa Vsoft. Có ít việc để làm cũng là cơ hội để Tôi đỡ bở ngỡ và nhận ra một vài điều thú vị ở Vsoft.
- Đó là mọi người thường hay ăn trái cây với nhau vào ban trưa.
- Đó là việc ăn trái cây vào ban trưa thường hay thiếu các thành viên của phòng kỷ thuật
- Đó là việc mọi người thường có những quan điểm rất hay và nói rất hay nhưng lại ít có môi trường để nói (ngày hôm qua đi câu cá đã chứng minh
) - Đó là Anh Quốc có mấy bài nói chuyện rất hay, vậy mà sao không tổ chức các buổi nói chuyện chuyên đề
- Đó là việc đưa ra một ý tưởng (như kế hoạch kinh doanh hôm thứ 6) nhận đã được sự góp ý rất nhiệt tình.
- Đó là ý tưởng tổ chức sinh nhật cho nhân viên như hôm qua rất hay !
Và còn một số điều nữa nhưng Tôi chưa có dịp khám phá ra, mọi người phát hiện ra thì comment nhé
Sắp tới Tôi sẽ được giao phụ trách mảng Nhân sự, Tài sản và Khách sạn – resort, đây là mảng lâu nay không được chú trọng nhiều nên không phải là việc dễ dàng, rất mong nhận được sự giúp đỡ của mọi người để đưa mảng này đi lên.
Lời cuối, chúc tất cả mọi người có một ngày nghỉ thật vui và ý nghĩa!
(ACE nào đã học Trảm Phong Đại Pháp xin chém nhẹ tay nhé !
)
Chia sẽ bài viết với bạn bè
28/03/2012
by Vsoft-Binh
2 Comments
Cách phân tích của một gã ăn mày
Tôi xách túi đồ nhãn hiệu Levi's ra khỏi Plaza rồi đứng lại ở cửa chờ bạn. Một tay ăn mày chuyên nghiệp phát hiện ra tôi, sán tới đứng trước mặt. Câu chuyện của tôi chỉ có thế thôi. Thế nhưng tay ăn mày đã dạy tôi một bài học kinh tế còn sâu sắc hơn một khoá học tại chức kinh tế ở trường. Tôi kể câu chuyện này chính bởi ý nguyện của tay ăn mày đó.
- Xin anh… cho tôi ít tiền đi! – Tôi đứng đó chả có việc gì nên tiện tay vứt cho hắn đồng tiền xu, rồi bắt chuyện cùng nhau.
Ăn mày rất thích kể lể.
- Tôi chỉ ăn mày quanh khu mua sắm này thôi, anh biết không? Tôi chỉ liếc một phát là thấy anh ngay. Đi mua Levi's ở Plaza chắc chắn nhiều tiền…
- Hả? Ông cũng hiểu đời phết nhỉ! – Tôi ngạc nhiên.
- Làm ăn mày, cũng phải ăn mày cho nó có khoa học. – Ông ta bắt đầu mở máy.
Tôi ngẫm nghĩ một lát, thấy thú vị bèn hỏi:
- Thế nào là ăn mày một cách khoa học?
Tôi nhìn kỹ ông ta, đầu tóc rối bù, quần áo rách nát, tay gầy giơ xương, nhưng lại sạch sẽ.
Ông ta giảng giải:
- Ai chẳng sợ và ghét ăn mày, nhưng tôi tin anh không ghét tôi, tôi đoán chắc điều đó. Đấy là điểm tôi khác biệt với những thằng ăn mày khác.
Tôi gật đầu đồng ý, đúng là tôi không ghét ông ta, nên tôi đang nói chuyện với ông ta đấy thôi.
- Tôi biết phân tích SWOT, những ưu thế, bất lợi, những cơ hội và nguy cơ. Đối mặt với những thằng ăn mày là đối thủ cạnh tranh của tôi, ưu thế (Strengths) của tôi là tôi không làm người ta phản cảm, lánh sợ. Cơ hội (Opportunities) và nguy cơ (Threats) thì chỉ là những yếu tố điều kiện bên ngoài thuộc về hoàn cảnh, có thể là dân số ở đây đông hay vắng, thành phố có quyết định chỉnh trang đô thị, dẹp hè phố chăng…
- Tôi đã từng tính toán rất cụ tỉ (cụ thể và tỉ mỉ) rằng, khu vực thương mại này người qua lại đông, mỗi ngày khoảng mười nghìn người, nghèo thì nhiều lắm, nhưng người giàu còn nhiều hơn. Trên phương diện lý luận thì giả như mỗi ngày tôi xin được mỗi người một đồng xu một nghìn đồng, thì mỗi tháng thu nhập của tôi đã được ba trăm triệu đồng. Nhưng thực tế thì đâu phải ai cũng cho ăn mày tiền, mà một ngày làm sao tôi đi xin được mười nghìn lượt người. Vì thế, tôi phải phân tích, ai là khách hàng mục tiêu của tôi, đâu là khách hàng tiềm năng của tôi.
Ông ta lấy giọng nói tiếp:
- Ở khu Plaza này thì khách hàng mục tiêu của tôi chiếm khoảng 30% số lượng người mua sắm, tỉ lệ thành công khoảng 70%. Lượng khách hàng tiềm năng chiếm khoảng 20%, tỉ lệ thành công trên đối tượng này khoảng 50%. Còn lại 50% số người, tôi chọn cách là bỏ qua họ, bởi tôi không có đủ thời gian để tìm vận may của mình với họ, tức là xin tiền họ.
- Thế ông định nghĩa thế nào về khách hàng của ông? – Tôi căn vặn.
- Trước tiên, khách hàng mục tiêu nhé. Thì những nam thanh niên trẻ như anh đấy, có thu nhập, nên tiêu tiền không lưỡng lự. Ngoài ra các đôi tình nhân cũng nằm trong đối tượng khách hàng mục tiêu của tôi, họ không thể mất mặt trước bạn khác phái, vì thế đành phải ra tay hào phóng. Rồi tôi chọn các cô gái xinh đẹp đi một mình là khách hàng tiềm năng, bởi họ rất sợ bị lẽo đẽo theo, chắc chắn họ chọn cách bỏ tiền ra cho rảnh nợ. Hai đối tượng này đều thuộc tầm tuổi 20-30. Nếu tuổi khách hàng nhỏ quá, họ không có thu nhập, mà tuổi già hơn, thì họ có thể đã có gia đình, tiền bạc bị vợ cầm hết rồi. Những ông chồng đó biết đâu có khi đang âm thầm tiếc hận rằng không thể ngửa tay ra xin tiền của tôi ấy chứ!
- Thế thì mỗi ngày ông xin được bao nhiêu tiền?
- Thứ hai đến thứ sáu, sẽ kém một chút, khoảng hai trăm nghìn. Cuối tuần thậm chí có thể 400-500 nghìn.
- Hả? Nhiều vậy sao?
Thấy tôi nghi ngờ, ông ta tính cho tôi thấy:
- Tôi cũng khác gì anh, tôi cũng làm việc tám giờ vàng ngọc. Buổi sáng từ 11h đến tối 7h, cuối tuần vẫn đi làm như thường. Mỗi lần ăn mày một người tôi mất khoảng 5 giây, trừ đi thời gian tôi đi lại, di chuyển giữa các mục tiêu, thường một phút tôi xin được một lần được một đồng xu 1 nghìn, 8 tiếng tôi xin được 480 đồng một nghìn, rồi tính với tỉ lệ thành công 60% [(70%+50%)÷2] thì tôi được khoảng 300 nghìn.
- Chiến lược ăn mày của tôi là dứt khoát không đeo bám khách chạy dọc phố. Nếu xin mà họ không cho, tôi dứt khoát không bám theo họ. Bởi nếu họ cho tiền thì đã cho ngay rồi, nếu họ cho vì bị đeo bám lâu, thì tỉ lệ thành công cũng nhỏ. Tôi không thể mang thời gian ăn mày có giới hạn của tôi để đi lãng phí trên những người khách này, trong khi tôi có thể xoay ngay sang mục tiêu bên cạnh.
- Trời, tay ăn mày này có đầu óc quá đi, phân tích như thể giám đốc kinh doanh hoặc giám đốc tiếp thị vậy.
- Ông nói tiếp đi! – Tôi hào hứng.
- Có người bảo ăn mày có số may hay xui, tôi không nghĩ thế. Lấy ví dụ cho anh nhé, nếu có một thanh niên đẹp trai và một phụ nữ xinh đẹp đứng trước cửa shop mỹ phẩm, thì anh sẽ chọn ai để ăn mày?
Tôi ngẫm nghĩ rồi bảo, tôi không biết.
- Anh nên đi đến xin tiền anh thanh niên kia. Vì đứng bên anh ta là một phụ nữ đẹp, anh ta chẳng lẽ lại không cho ăn mày tiền. Nhưng nếu anh đi xin cô gái đẹp, cô ta sẽ giả vờ là ghê sợ anh rồi lánh xa anh.
- Thôi cho anh một ví dụ nữa: hôm nọ đứng ở cửa siêu thị BigC có một cô gái trẻ tay cầm túi đồ vừa mua từ siêu thị, một đôi nam nữ yêu nhau đang đứng ăn kem, và một anh chàng đóng bộ công chức chỉnh tề, tay xách túi đựng máy tính xách tay. Tôi chỉ nhìn họ ba giây, sẽ không ngần ngừ bước thẳng tới mặt cô gái trẻ xin tiền, cô gái cho tôi hẳn hai đồng xu, nhưng ngạc nhiên hỏi tôi tại sao chỉ xin tiền có mỗi cô ta. Tôi trả lời rằng, cái đôi tình nhân kia đang ăn, họ không tiện rút ví ra cho tiền, anh kia trông có vẻ lắm tiền, trông như sếp nhưng vì thế trên người họ thường không có sẵn tiền lẻ. Còn cô vừa mua sắm ở siêu thị ra, cô tất còn ít tiền thừa, tiền lẻ.
Chí lý, tôi càng nghe tay ăn mày nói càng tỉnh cả người ra.
- Cho nên tôi bảo rồi, tri thức quyết định tất cả!
Tôi nghe sếp tôi nói bao lần câu này, nhưng đây là lần đầu tôi nghe một gã ăn mày nói câu này.
- Ăn mày cũng phải mang tri thức ra mà ăn mày. Chứ ngày ngày nằm ệch ra ở xó chợ, cầu thang lên đường vượt giao lộ, xin ai cho được tiền? Những người đi qua giao lộ, chạy qua cổng chợ đều vội vàng hoặc cồng kềnh, ai ra đấy mà chơi bao giờ, ra đấy xin chỉ mệt người. Phải trang bị tri thức cho chính mình, học kiến thức mới làm người ta thông minh lên, những người thông minh sẽ không bao giờ ngừng học hỏi kiến thức mới. Thế kỷ 21 rồi, bây giờ người ta cần gì, có phải là cần nhân tài không?
- Có lần, có một người cho tôi hẳn 50 nghìn, nhờ tôi đứng dưới cửa sổ gào: "Hồng ơi, anh yêu em", gào 100 lần. Tôi tính ra gọi một tiếng mất 5 giây, thời gian cũng tương tự như tôi đi ăn mày một lần, nhưng lợi nhuận đạt được chỉ 500 đồng, còn kém đi ăn mày, thế là tôi từ chối.
- Ở đây, nói chung một tay ăn mày một tháng có thể đi xin được một nghìn hoặc tám trăm lần. Người nào may mắn thì cùng lắm đi xin được khoảng hai nghìn lần. Dân số ở đây khoảng ba triệu, ăn mày độ chục anh, tức là tôi cứ khoảng mười nghìn người dân mới ăn mày một người. Như thế thu nhập của tôi ổn định, về cơ bản là cho dù kinh tế thế giới đi lên hay đi xuống, tình hình xin tiền của tôi vẫn ổn định, không biến động nhiều.
- Trời! Tôi phục tay ăn mày này quá!
- Tôi thường nói tôi là một thằng ăn mày vui vẻ. Những thằng ăn mày khác thường vui vì xin được nhiều tiền. Tôi thường bảo chúng nó là, chúng mày nhầm rồi. Vì vui vẻ thì mới xin được nhiều tiền chứ.
- Quá chuẩn!
- Ăn mày là nghề nghiệp của tôi, phải hiểu được niềm vui do công việc của mình mang lại. Lúc trời mưa ít người ra phố, những thằng ăn mày khác đều ủ rũ oán trách hoặc ngủ. Đừng nên như thế, hãy tranh thủ mà cảm nhận vẻ đẹp của thành phố. Tối về tôi dắt vợ và con đi chơi ngắm trời đêm, nhà ba người nói cười vui vẻ, có lúc đi đường gặp đồng nghiệp, tôi có khi cũng vứt cho họ một đồng xu, để thấy họ vui vẻ đi, nhìn họ như nhìn thấy chính mình.
- Ối ông cũng có vợ con?
- Vợ tôi ở nhà làm bà nội trợ, con tôi đi học. Tôi vay tiền ngân hàng mua một căn nhà nhỏ ở ngoại thành, trả
nợ dần trong mười năm, vẫn còn sáu năm nữa mới trả hết. Tôi phải nỗ lực kiếm tiền, con tôi còn phải học lên đại học, tôi sẽ cho nó học Quản trị kinh doanh, Marketing, để con tôi có thể trở thành một thằng ăn mày xuất sắc hơn bố nó.
Tôi buột miệng:
- Ông ơi, ông có thu nhận tôi làm đệ tử không?
(Sưu tầm)
Chia sẽ bài viết với bạn bè
26/03/2012
by admin
0 comments
Giới thiệu thông tin đối tác – Vmax
26/03/2012
by admin
0 comments
chương trình Power Team Certified (PTC) của Mr Lee Abraham, cha đẻ của tác phẩm “Money on the table”
Xin chia sẻ với các bạn những điều lý thú được rút ra từ những bài học từ chương trình Power Team Certified (PTC) của Mr Lee Abraham, cha đẻ của tác phẩm “Money on the table” đang được triển khai rât thành công tại các nước. Trong đó 3 điều cốt lõi sau đây được nhấn mạnh nhiều nhất & có ý nghĩa nhất đối với hội viên BNI khi áp dụng PTC vào thực tế để tốt đa hóa cơ hội referral và khám phá “tiền có sẵn trên bàn” mà chưa biết cách khám phá & khai thác:
1. Tiền có sẵn trên bàn có thể xuất hiện từ hội viên hiện hữu trong chapter nhưng thuộc về nhóm ngành hàng không có liên hệ gì đến ngành hàng của hội viên đối tác (tức nghĩa là không cùng contact sphere).
Ứng dụng/bình luận: ngoài các nhóm power team trước đây dựa trên contact sphere, một số hội viên Connect đã thử nghiệm bước 1 & 2 (bootcamp & bragging buddies) cách power team mới (PTC) này từ nhóm nhỏ (2-3 người) với ngành nghề hoàn toàn khác nhau (miễn sao cùng nhóm khách hàng mục tiêu và khách hàng thân thiết) đang có những kết quả tiềm năng ban đầu như: Hiển HD Media/Cường Sala, Vũ Cửu Long, thiết kế/thi công, Chung Trần, ATC VPP và Tuấn, tư vấn & thiết kế thương hiệu, Giang Sao Mai và Sỹ Nhật Tân Bảo và những nhóm nhỏ khác…Các bạn khác hãy nghiên cứu them PTC và ứng dụng thử nhé. Đã & sẽ có thểm hợp đồng với giá trị lớn và minh chứng cả khái niệm ngỗng đẻ trứng vàng – có thể tạo ra nhiều referral liên tục cho nhau. Tôi rất tin tưởng ở kết quả của những mối liên kết & chia sẻ quan hệ và cơ hội như theo PTC như vậy
2. Không chỉ cung cấp lộ trinh power team rõ ràng, PTC còn cung cấp 10 chiến lược & công cụ cụ thể tạo ta referral liên tục cho nhau, đặc biệt 2 cấp độ ban đầu là cấp độ business card holder (hội viên biết cách giới thiệu card cho khách hàng lẫn nhau) và cấp độ theo tình huống kinh doanh cụ thể (biết cách đặt câu hỏi kích hoạt để tìm hiểu nhu cầu tiềm ẩn của khách hàng, cách nhận biết dấu hiệu hay gợi ý mua hàng & cách giới thiệu bạn mình một cách thuyết phục & tạo tin tưởng về bạn mình đối với khách hàng).
Ứng dụng/bình luận: nhiều anh em đã mang theo card & giới thiệu cho khách hàng, thậm chí in card đại diện cho nhau, đặc biệt power team 1. Tuy nhiên, chung ta hãy sử dụng tốt hơn câu hỏi kích hoạt (cơ bản như điều vướng mắc hiện hữu của khách hàng là gì & sự kiện gì sắp xảy ra với khách hàng) cũng như học cách chào hàng & tạo tin tưởng nhanh cho khách hàng về bạn mình (nhiều hội viên tự giới thiệu nhưng chưa đủ sức mạnh và thu hút khách hàng). Chỉ mới sử dụng thử công cụ ở 2 cấp độ cơ bản này, cơ hội referral đã mang đến hiệu quả bất ngờ hơn chung ta suy nghĩ!
3. Lựa chọn các ngành hàng mở để thu hút khách mời vào chapter bằng cách giải thích rõ ràng các Tình huống Kinh doanh cụ thể (như phục vụ các resort, các siêu thị đang phát triển) để thu hút hội viên chất lượng và tăng sức mạnh cho power team (chứ không chỉ mời khách mời ngẫu nhiên hoặc không có định hướng dẫn đến tình trạng các power team không đều nhau về số lượng và chất lượng). Đồng thời các power team cùng nhau thảo luận các thức và công cụ quảng bá sản phẩm hay dịch vụ phù hợp một cách chiến lược và có hệ thống
Ứng dụng/bình luận: các power team hiện hữu hãy cùng phân tích hiện trạng và đưa ra tiêu chí lựa chọn khách mời hay hội viên tiềm năng (kể cả hội viên từ power team khác trong chapter) dựa vào việc xác định tình huống kinh doanh cụ thể tiềm năng mang lại cơ hội lớn hơn và nhiều hơn cho nhiều người trong power team, từ đó củng cố & gia tăng sức mạnh cho power team của mình thay vì thụ động chờ hội viên có ngành nghề tương tự gia nhập vào. Lưu ý power team lớn về số lượng nhưng chưa chắc mạnh về chất lượng và hiệu quả
Chúc các bạn một tuần thành công
Chia sẽ bài viết với bạn bè
22/03/2012
by Hoangdk
0 comments
Tạm biệt nhé tình yêu của tôi!
Tôi sẽ nhớ mãi về em – người con gái tôi yêu! Xin lỗi em, xin lỗi em về tất cả.
Tôi gặp lại em rất tình cờ nhưng cũng có thể coi là duyên phận chăng? Giữa lòng Thủ đô nhộn nhịp và tấp nập này tôi đã gặp em – người con gái Sài Gòn nhỏ nhắn, xinh xắn nhưng vô cùng đáng yêu. Gặp lại em sau bao nhiêu tháng ngày xa cách, câu đầu tiên em hỏi tôi:
- “Em có thể xin anh một ngày yêu em không?”
- “Nghĩa… nghĩa là sao?” - Tôi ngạc nhiên, tròn mắt nhìn em và hỏi em.
- “Tức là anh làm người yêu em trong một ngày. Ngốc ạ!” – Em nói.
- Tôi đáp bằng giọng thản nhiên: “Em cứ đùa hoài!”
- “Em không biết nói đùa bao giờ” – vẻ mặt em rất nghiêm nghị.
Đó là những lời đầu tiên khi tôi gặp em. Hà Nội một ngày cuối năm rét đậm và đẹp… Người ta bảo Hà Nội đẹp nhất vào mùa thu, riêng tôi luôn luôn thấy mùa đông Hà Nội là đẹp nhất. Nó khiến con người ta suy ngẫm về nhiều chuyện, chuyện tôi đang nghĩ bây giờ… là về người con gái bên cạnh tôi đây!
- “Thế, mai chúng mình yêu nhau nhé!” – Em thản nhiên hỏi tôi.
- Tôi đáp lại bằng giọng miễn cưỡng: “Ừ ừ…!!”
- “Miễn cưỡng thế là thế nào? Em ứ chịu… phải thích thú cơ” – Em nũng nịu.
- “Vâng, cô bé, mai tôi là người yêu của cô nhé, tôi thích lắm đấy!” - Tôi nói, làm ra vẻ mặt tếu táo và… hạnh phúc.
Em cười tít cả mắt, trông đáng yêu quá! Một cô bé Sài Gòn với cái giọng nhẹ nhàng hơi pha trộn Hà Nội, nhõng nhẽo và vô cùng dễ thương. Nhưng tính cách cô ấy thì có trời mới đoán nổi, mà chắc cũng chỉ có trời mới hiểu được thôi.
Tôi nhớ cô ấy đã nói với tôi là ngày kia cô ấy phải rời Hà Nội rồi. Và tôi đang băn khoăn liệu những chàng trai có người yêu sắp xa cách mình 2000km sẽ làm gì vào ngày cuối cùng khi hai người chia tay nhỉ? Dù chỉ là một vở kịch nhưng tôi cũng muốn nó là một vở kịch trọn vẹn nhất…
Sáng hôm sau… Reng! Reng! Reng! – Tiếng điện thoại reo lên. Ở bên kia đầu giây, một cô gái có giọng nói nhẹ nhàng vang lên:
- “Ngốc ạ, đến chở người yêu đi ăn sáng nào, lười biếng thế là em không yêu nữa đâu nhé!”
- Tôi đáp lại trong cơn ngái ngủ: “Vâng vâng, anh biết rồi ạ…”
Tôi vội vã rửa mặt, thay quần áo, mới có sáu giờ sáng mà "nàng người yêu bé nhỏ" đã giận dỗi thế rồi kia đấy…
Hôm nay trời bắt đầu ấm, nhưng vẫn còn cái lạnh cuối mùa rơi sót lại. Tôi vội đội cái mũ len lên mớ tóc chưa kịp chải, khoác chiếc áo ấm màu ghi và mặc áo sơ mi màu trắng. Vì em rất thích con trai mặc sơ mi, tôi cũng chẳng hiểu vì sao nữa nhưng lúc nào trông thấy tôi mặc áo sơ mi em cũng reo lên khe khẽ tỏ vẻ rất thích thú… Tôi mỉm cười, nhìn những hàng cây trụi lá mà lòng rất đỗi hạnh phúc. Bầu trời trong xanh làm nền cho những đám mây trắng bay lững lờ. Những đám mây trắng muốt như tâm trạng tôi lúc này, dường như khi có người yêu, thằng ngốc cũng làm thi sĩ được thì phải…
Em ngồi vắt vẻo trước thềm khách sạn, vẫn chiếc khăn choàng màu hồng trên cổ, hôm nay trông em xinh không thể tả. Tôi huýt sáo, thầm nghĩ nàng thế nào chẳng cảm động…
Nhưng không, nàng nhăn mặt… Chạy thẳng đến tôi gỡ chiếc mũ len ra, "Anh lại bê bối thế này nữa à?", nhưng khác ngày thường, em lấy ra một chiếc lược màu trắng, và… chải tóc cho tôi. Thề có trời cao là lúc đó tôi ngượng chết được, nhưng vẫn phải ngậm cười tít mắt nhìn em. Vì… tôi chỉ có một ngày để yêu em thôi…
Chải chuốt xong xuôi, em cười rạng rỡ bảo: “Thế mới là anh – người yêu em đẹp trai rồi đấy nhé, khỏi cần đội nón”. Tôi đang cảm động thì nàng đội ngay chiếc mũ len của tôi lên đầu và xoã tóc ra. Lúc ấy trông em dễ thương vô cùng, có muốn giận cũng chẳng được nữa…
Chúng tôi đi ăn phở rồi dạo một vòng quanh hồ, trời cuối mùa đông hơi se lạnh nhưng đẹp thích hợp cho những đôi yêu nhau, thế là tôi phải cùng đạp vịt, đạp gà như em mong muốn. Em ngồi vắt vẻo trên xe, đong đưa đôi chân trắng muốt, rồi lại vứt hẳn đôi dép ra, chạy chân trần trên cỏ… Đôi má ửng hồng trong nắng, tiếng cười giòn tan xua đi hơi lạnh của mùa đông… Xong em kéo tôi ngồi phịch trên cỏ cùng em, dựa đầu vào vai tôi và hỏi:
- “Anh có nhớ ngày đầu mình quen nhau không?”
Tôi nhớ, dĩ nhiên là tôi nhớ chứ, làm sao quên được một cái ngày trọng đại như thế… Cách đây hai năm rồi thì phải, khi tôi vào Sài Gòn thực tập. Năm ấy tôi còn chưa ra trường, vẫn là anh sinh viên báo chí ngây thơ dễ bắt nạt. Thầm nghĩ như thế mà có ai ngờ, người Sài Gòn đầu tiên bắt nạt tôi lại là một cô bé kém tôi đến năm tuổi.
Khi ấy, tôi đang trên đường tìm tư liệu viết bài, ngang qua một cổng trường tầm giờ tan học. Những cô bé nữ sinh áo dài trắng thấp thoáng làm tôi cảm thấy lạ và xúc động… Thế là tôi chụp hình một nhóm nữ sinh, trong đó có một cô bé nhìn lanh lợi và đáng yêu nhất. Bất thình lình có một tiếng quát lớn làm tôi giật mình:
- “Anh kia, ai cho chụp hình tôi vậy hả?” - Cô bé đó bất ngờ chạy lại hỏi tôi.
- “Ơ, anh thấy đẹp nên chụp thôi bé à.” – Tôi đáp rất thản nhiên.
- “Bé nào mà bé? Tui…tui… lớn rồi đó (rõ ràng em vẫn đang mặc áo dài mà). Anh chụp hình là phải xin phép nghe không!”
- “Ơ…, ơ… anh xin lỗi…..” – Tôi đáp.
- Cô bé nhí nhảnh nhìn tôi cười và nói: “Nói thế thôi, chứ anh thấy đẹp thì… cứ chụp đi. Thoải mái, miễn là phải dắt đi ăn chè!”
Em và bọn bạn bấm tay nhau cười ngặt nghẽo. Tôi, như một anh nhà quê mới lên tỉnh (quê tôi ở Hà Nội đấy nhé), ngoan ngoãn răm rắp làm theo lời các em ấy nói. Đến mức mà những ngày sau đó, suốt đợt thực tập tôi đều đến cổng trường nơi em học ngoan ngoãn dẫn em và các bạn em đi ăn chè. Để có được niềm vui nhỏ nhoi đó, mấy tháng ở Sài Gòn, trưa tôi ăn mì tôm gói và tối đến ăn gói mì tôm… để có tiền đưa tụi em đi ăn chè.
Ngày tôi về lại Hà Nội, tôi không nói em nghe, chỉ lặng lẽ đến trước cửa nhà em nhìn thật lâu. Là con trai, tôi ghét chia tay lắm, nhất là tôi sợ em khóc. Biết làm thế nào được khi ta vẫn là hai con người ở quá xa lạ… Tạm biệt Sài Gòn! Tạm biệt em, em nhé!
Sân bay Tân Sơn Nhất ngày đó rất oi bức lại cộng thêm nỗi buồn trong lòng khiến tôi chẳng để ý gì đến xung quanh. Nặng nề xách đống hành lý vào trong, tôi ngoái lại nhìn Sài Gòn lần cuối… Bất chợt nhìn thấy em, tôi lung túng!
Em vội nói: “Ai cho anh đi mà không nói với tôi một tiếng?”
- Tôi không đáp mà vội hỏi: “Sao em biết?”
- Em đáp và vội nhét vào tay tôi một tờ giấy: “Nếu quan tâm một người, ta có vô vàn cách để biết… Cầm lấy này! Thôi, tạm biệt anh nhé!”
Em cười và quay lưng đi, tôi ngỡ ngàng nhìn bóng em một hồi thật lâu. Trên tờ giấy em đưa cho tôi là một số di động, nhòe nhoẹt…. "Ngọc Châu 090…….. / SG nhớ HN…"
Đang theo đuổi dòng suy nghĩ của quá khứ, bất giác em rời khỏi vai tôi, nghiêm mặt hỏi:
- “Thế anh có nhớ sau ấy, bao lâu anh mới nhắn tin cho em trước không?”
- Tôi đáp cụt ngủn: “Một tháng!”
- “Vì sao lâu thế?” – Em vội hỏi
- “Vì anh còn cân nhắc xem, có nên bắt đầu một mối quan hệ không…??”
- “Ngốc lắm đấy nhé…” – Em trách tôi bằng giọng nhẹ nhàng.
- Tôi vội vàng thanh minh: “Nhưng ta vẫn nhắn tin cho nhau suốt gần hai năm, và bây giờ em đến thế này, chẳng phải tốt sao?”
- “Ừ, tốt lắm….”
Đột nhiên em khóc!!! Em dụi đầu vào ngực tôi, khóc nhỏ dần rồi thành tiếng, những tiếng nấc nặng nề… Em nắm cả cổ áo tôi, làm nhòe nhoẹt chiếc áo sơ mi màu trắng. Một hồi sau thì đấm bùm bụp vào ngực tôi, mặc kệ thiên hạ đang chỉ trỏ….
- “Vì sao thế….” - tôi hỏi, nhưng em chỉ khóc mà không trả lời…
Trời đông lạnh lắm!!!
Một ngày yêu nhau qua đi, đến tận 12 giờ đêm, chúng tôi vẫn hôn tạm biệt nhau. Và sớm hôm sau lại bằng những tin nhắn để lại, em đã ra đi… Để mặc tôi cùng với chiếc khăn len màu tro mua tặng em ở lại. Cũng bằng những tin nhắn "Em đang ở Hà Nội này, anh ra Nội Bài đón em nhé"… rồi lại "Em đi đây, anh không có quyền tiễn em, vì chúng ta hết yêu nhau rồi"…
Em làm tôi đau tim quá!
Ngày hôm qua khi khóc xong, em lại cười tươi tắn. Mùa đông Hà Nội với những hàng nem chua rán, ốc luộc nóng hổi, và cô bé Sài Gòn má đỏ hồng quàng chiếc khăn len cũng màu hồng, là mùa đông đẹp nhất mà tôi từng có. Mãi sau này nhớ lại, tim tôi vẫn còn đau…
Tôi biết tôi đã yêu em rồi, yêu từ hai năm về trước kia. Nhưng tôi vẫn còn e ngại nhút nhát suốt hai năm trời, một người ở Nam, một người ngoài Bắc, liệu sinh ra có dành để cho nhau không? Hay cũng chỉ như những chuyện tình nông nổi mà tôi từng được biết, vội đến rồi cũng vội ra đi…
Những đêm sau đó, không còn có bất kỳ tin tức nào về em nữa. Cái duy nhất gần gũi giữa hai chúng tôi là số điện thoại, đến mức làm tôi ám ảnh cái câu "Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được…". Tôi cầm chiếc điện thoại, thẫn thờ nghĩ, thẫn thờ đau…
Bíp bíp, có tin nhắn của em!
Tôi gần như nhảy dựng lên, run rẩy bấm phím đọc, chỉ vỏn vẹn một câu: "Anh hãy quên em đi!"
Làm sao tôi quên được? Không cần suy nghĩ và đã không cần đắn đo. Tôi xin nghỉ phép và đặt vé đến Sài Gòn chuyến gần nhất, mang theo chiếc khăn len màu tro… Dù chuyện có thế nào cũng được, tôi không muốn suy nghĩ… Tôi chỉ muốn làm theo cái tôi cần làm, thế thôi…
Sài Gòn phả một hơi nóng, những ngày gần tết nắng có vẻ dịu hơn nhưng vẫn oi bức… Tôi quệt vội những giọt mồ hôi, tần ngần ngắm nhìn nơi này, cách đây hai năm có cô bé dúi vào tay tôi một mảnh giấy nhỏ, mà tôi vẫn giữ trong ví đến bây giờ…
Tôi tìm về ngôi nhà có bụi hoa nhài thơm nồng ấy… Chẳng mất công tôi phải hỏi thăm, em ngồi ngay trước cổng, làn da vẫn trắng muốt nhưng có phần hơi tái đi… ngỡ ngàng nhìn tôi và nói…
- “Anh đi đi!!”
- Tôi hỏi ân cần: “Sao thế em?”
- Em đáo trong đau khổ: “Tôi ghét anh, anh tìm đến đây làm gì?”
- “Anh chỉ muốn biết vì sao thôi… em hãy giải thích cho anh hiểu….” - Tôi nói trong tiếng nấc.
- Em cười nhạt và đáp: “Buồn cười thật, giải thích cái gì? Tôi chẳng có gì để giải thích cả…”
Em bắt đầu hoảng loạn, nhìn tôi bằng ánh mắt lạ lẫm nhất. Tôi nhìn em, cay đắng, xót xa…
Có một người con trai chạy xe tới, em chạy lại vội bên người ấy, dụi mặt vào vai anh ta và hét lên "Anh về đi, người yêu tôi đây"!
Thôi, thế là… hết!!!
Tôi lại trở về phi trường mà không biết đến đó để làm gì, mình tôi ngồi suy nghĩ trên băng ghế vắng tanh. Phi trường chẳng bao giờ ngớt người qua lại cả, nhưng kỳ lạ thay, xung quanh chỗ tôi ngồi lúc nào cũng vắng vẻ, cô đơn. Tôi chẳng hiểu vì sao em lại muốn tôi yêu em trong một ngày? Đùa giỡn ư? Để làm gì chứ… Tôi vò chiếc khăn len màu tro trong tay…
Thật là một thằng ngốc như em vẫn mắng ấy. Chỉ được yêu em trong một ngày thôi, chẳng phải em đã nói thế rồi sao. Đồ ngốc, đồ ngốc, đồ ngốc…
Nước mắt tôi bắt đầu rơi, rồi tôi gạt vội nó, đứng thẳng dậy trở về Hà Nội. Sài Gòn không bao giờ có chỗ dành cho tôi…
Tôi trở về Hà Nội trong nỗi đau đớn và thất vọng. Nhưng rồi tôi nhận được một cuộc điện thoại:
- Alô!
- Chào anh, tôi là… một người lạ - giọng con trai miền Nam
- Anh là ai??
- Anh không biết tôi, nhưng xin anh có thể đến gặp em gái tôi một lần cuối, được không?
- Em gái anh là ai? - Tôi hỏi, mà nghe đắng trong cổ họng.
- Em gái tôi tên… Ngọc Châu.
Tôi lại đến Sài Gòn, gần như điên dại lao đến ngôi nhà có bụi hoa nhài ấy… Nhưng không kịp nữa rồi. Người ta đưa cho tôi một cuốn sổ bìa hồng, có nét chữ của em…
“Ngày tháng năm….
Biết tin anh đi, tôi ngồi khóc, nước mắt rơi lã chã trên tờ giấy ghi lại số điện thoại cho anh. Anh có biết nó nhoè đi vì cái gì không nhỉ?
Ngày tháng năm….
Tôi nhớ anh quá, làm sao bây giờ nhỉ, tôi có nên gặp anh không?
Ngày tháng năm….
Sao anh cứ im lặng thế kia, làm ra vẻ chẳng biết gì. Chẳng nhẽ anh không biết tôi vẫn nhớ anh ngần ấy năm à?
Ngày tháng năm….
Đáng lẽ nên kìm lòng mình lại, đáng lẽ phải vậy… Chỉ xin Chúa một ơn huệ còn sót lại… yêu anh trong một ngày, thế thôi… Rồi anh sẽ quên mau, còn em thì nhớ mãi…
Tất cả chỉ vì… một căn bệnh không thể chữa khỏi…
Ngày tháng năm…
Anh đến tìm! Vui quá, ngay lúc khỏe mạnh nhất, không anh sẽ biết thì hỏng hết… Nhưng vẫn phải chạy lại ôm anh trai mình mà gào lên "Người yêu tôi đây!".
Cả một đời, em chỉ yêu có một người là anh thôi….”
Nhiều năm sau này, mỗi năm tôi vẫn về Sài Gòn yêu quý của tôi. Mỗi năm vẫn đặt một bó hoa lên mộ em, nằm giữa một nghĩa trang yên tĩnh, trồng đầy những cây hoa điệp vàng, và lần nào cũng mặc chiếc áo sơ mi màu trắng thấm nước mắt em năm đó… Người ta nói với tôi rằng khi sắp ra đi, em xin mọi người đặt chiếc mũ len của tôi vào tay em, yên nghỉ cùng với nó. Còn tôi mỗi năm vẫn đem chiếc khăn len màu tro đứng trước em, xin em tha thứ…
Chỉ bởi vì tôi đã quá nhút nhát, nếu không tôi và em đã có hai năm yêu nhau.
Chỉ bởi tôi đã quá toan tính cái được mất, mà không biết yêu làm sao cho trọn vẹn nhất…
Chỉ bởi tôi đã không cho mình cái cơ hội được yêu em, bên em những ngày cuối đời…
Gió thổi chiếc khăn len tôi đang cầm trên tay bay lên. Chẳng hiểu sao ngày ấy tôi lại chọn cho em một chiếc khăn có màu tro buồn đến vậy. Tất cả như một định mệnh, định mệnh không cho chúng ta bên nhau… cũng bởi vì tôi quá nhút nhát không dám nói lời yêu với em để giờ đây chỉ còn mình tôi với chiếc khăn mau tro buồn. Thật buồn!
Tôi sẽ nhớ mãi về em-người con gái tôi yêu! Xin lỗi em, xin lỗi em về tất cả, về sự nhút nhát của tôi. Tạm biệt… tạm biệt em nhé – người con gái dễ thương!
Đọc thêm tại: http://giupban.net/showthread.php?251-Tam-biet-nhe-tinh-yeu-cua-toi#ixzz1poeNCJNA
Chia sẽ bài viết với bạn bè
21/03/2012
by vsoft.thanhnhan
4 Comments
Thư xin gia nhập Vsoft!
Em tên Trần Thành Nhân,
Em sinh ra và lớn lên tại Kon Tum, miền đất phía bắc tây nguyên – miền đất mà ở nơi đó có câu: "Một tiếng gà gáy cả 3 nước cùng nghe". Vâng, đó chính là ngã 3 Đông Dương (Việt Nam – Lào – Campuchia).
Hôm nay em rất vui vì được gia nhập vào một gia đình thân thiện, chuyên nghiệp Vsoft. Buổi đầu còn nhiều bỡ ngỡ, em mong được sự giúp đỡ của gia đình để có thể hoàn thành tốt những công việc được giao ở vị trí Hổ trợ – Tư vấn – Triển khai RMS, HMS cũng như hoàn thiện hơn bản thân mình trong cuộc sống.
Kính chúc gia đình Vsoft ngày một lớn mạnh và phát triển, chúc các thành viên trong gia đình thật nhiều sức khỏe, niềm vui trong công việc và trong cuộc sống.
Chia sẽ bài viết với bạn bè
20/03/2012
by Vsoft-Binh
4 Comments
Chào VSoft!
Chào Vsoft!
Hôm nay, thứ ba ngày 20 tháng 03 năm 2012. Bình em xin ra mắt mọi người.Tên đầy đủ của em là Lê Thị Bình, sinh ngày 19.09.87 tại Bình Dương, nguyên quán Hà Tĩnh và hiện đang thường trú tại Bình Phước.
Ngày đầu tiên em bước chân đến công ty với tư cách là nhân viên phòng Tư Vấn-Triển Khai-Hỗ Trợ Khách Hàng, bộ phận BMS, cảm giác thật khó tả. Với một nhân viên mới, có rất nhiều điều bỡ ngỡ và lạ lẫm nhưng các anh chị và các bạn trong Vsoft rất chuyên nghiệp, thân thiện và nhiệt tình đã giúp em những bước đầu tiếp nhận công việc một cách suôn sẻ, dễ dàng. Cũng như bao người trẻ khác luôn muốn cống hiến và thể hiện bản thân, xin cám ơn Vsoft đã trao cho em cơ hội để thực hiện những hoài bão của mình. Đồng thời em rất mong được các anh chị cùng các bạn đồng nghiệp chia sẻ thêm nhiều kiến thức, kinh nghiệm trong công việc cũng như trong cuộc sống hàng ngày.
Cuối cùng, em chúc tất cả mọi người trong Vsoft thật nhiều sức khỏe, nhiều thuận lợi trong công việc. Một lần nữa, em xin cám ơn!
Chia sẽ bài viết với bạn bè
08/03/2012
by vsoft-A7
0 comments
happy women day 8-3 Vsoft
14/02/2012
by admin
0 comments
Những bản tình ca bất hủ cho Lễ Tình nhân
Valentine không thể thiếu giai điệu âm nhạc ngọt ngào. Dưới đây là những bản tình ca sống mãi với thời gian và rất được yêu thích trong ngày lễ dành cho các cặp tình nhân.
![]() |
1. "Tonight I Celebrate My Love For You" - Peabo Bryson và Roberta Flack (xem video)
Có thể nói đây là ca khúc ngọt ngào nhất dành cho ngày Valentine. Được viết bởi 2 nhạc sĩ Gerry Goffin và Michael Masser vào năm 1983, hai giọng ca RnB nổi tiếng Peabo Bryson cùng Roberta Flack đã thể hiện thành công bài hát được coi là một trong những bản tình ca hay nhất mọi thời đại. Sau gần 30 năm kể từ lần đầu tiên xuất hiện, Tonight I Celebrate My Love For You vẫn chinh phục mọi thế hệ người yêu nhạc, đặc biệt là những người đang yêu. Giai điệu tuyệt vời cùng lời ca chân thật có thể khiến bất kỳ ai cũng phải xao xuyến mỗi khi bản tình ca này được cất lên vào đúng ngày lễ Valentine.
“… Tonight, there’ll be no distance between us
What I want most to do is to get close to you…
Tonight…”
“… Đêm nay, mọi khoảng cách giữa chúng ta dường như đều là vô nghĩa
Điều mà em mong muốn nhất lúc này đó là gần bên anh…Thật gần…
Đêm nay…”
2. "Valentine" - Martina McBride feat Jim Brickman (xem video)
Chỉ cần nghe tên cũng hiểu được ca khúc này được sáng tác dành riêng cho Lễ Tình nhân. Valentine nằm trong album Evolution của nữ hoàng nhạc đồng quê Martina McBride được phát hành vào năm 1997. Bài hát này sau đó nhanh chóng leo lên vị trí cao ở nhiều bảng xếp hạng trên thế giới. Valentine là lời tâm sự của cô gái dành cho người mình yêu vào ngày lễ thiêng liêng của đôi lứa, được thể hiện qua giọng ca ấm áp Martina McBride cùng tiếng đàn piano du dương của nghệ sĩ nổi tiếng Jim Brickman. Valentine đã trở thành ca khúc phổ biến nhất vào mỗi dịp 14/2 hàng năm.
![]() |
| Ca sĩ Martina McBride. Ảnh: Starpulse. |
“… I will give you my heart
Until the end of time
You're all I need, my love, my Valentine…”
“… Em sẽ trao cho anh cả trái tim
Cho đến giây phút cuối cùng của cuộc đời
Anh là tất cả những gì em cần ở trên đời, là tình yêu của em…”
3. "Can’t Take My Eyes Off You" - Frankie Valli (xem video)
Bản tình ca từng được dịch ra nhiều thứ tiếng và được hàng trăm nghệ sĩ nổi tiếng trên toàn thế giới hát lại. Phiên bản gốc của Can’t Take My Eyes Off You do nam danh ca Frankie Valli (cựu thành viên của nhóm The Four Seasons) ghi âm lần đầu vào năm 1967. Ngay lập tức ca khúc này trở nên được yêu thích trên khắp thế giới và làm đắm say biết bao thiếu nữ. Can’t Take My Eyes Off You giống như lời tỏ tình dễ thương nhất mà bất cứ cô gái nào đang yêu cũng muốn nghe từ người yêu của mình. Hai bản cover cũng rất nổi tiếng của ca khúc này do Frank Sinatra (Mỹ) và Lê Minh (Hong Kong) trình bày.
“… I love you baby, and if it's quite all right,
I need you baby to warm my lonely night.
I love you baby.
Trust in me when I say…”
“… Anh yêu em, liệu đó có phải là một mong ước quá xa vời,
Anh cần xem để sưởi ấm tâm hồn anh những đêm dài băng giá.
Anh yêu em, hãy tin anh vì những lời anh nói đều xuất phát từ tận đáy lòng…”
4. "Nothing’s Gonna Change My Love For You" - George Benson (xem video)
Thêm một tuyệt tác nữa cho tình yêu của 2 nhạc sĩ Gerry Goffin và Michael Michael Masser. Nothing’s Gonna Change My Love For You cũng là ca khúc nổi tiếng nhất của nam ca sĩ George Benson. Và chắc hẳn bản tình ca này cũng không còn xa lạ gì đối với người yêu nhạc Việt Nam trong những thập kỷ 80, 90 của thế kỷ trước. Mới đây, boyband nổi tiếng người Ireland Westlife cũng cover lại ca khúc này trong album thứ 9 của họ mang tên The Love Album. Tuy nhiên phiên bản này không thể tình cảm và da diết như George Benson đã thể hiện vào năm 1984.
“… Nothing's gonna change my love for you
You ought to know by now how much I love you
One thing you can be sure of
I'll never ask for more than your love…”
“… Tình yêu của anh mãi mãi không đổi thay
Anh chỉ muốn em biết rằng anh yêu em rất nhiều
Và có một điều anh muốn em tin rằng
Tình yêu của em là tất cả đối với anh…”
5. "I Just Called To Say I Love You" - Stevie Wonder (xem video)
Soundtrack bộ phim nổi tiếng “The Woman in Red”, I Just Called To Say I Love You do nam danh ca mù Stevie Wonder trình bày đã giành giải Oscar năm 1985 cho “Ca khúc trong phim hay nhất”. Đây cũng là một trong số ít những ca khúc của Stevie Wonder giành được vị trí số 1 ở cả Anh và Mỹ tại cùng một thời điểm. Tiếng đàn guitar réo rắt cùng giọng hát đầy mê hoặc của người nghệ sĩ mù tài năng đã khiến I Just Called To Say I Love You từng được các tạp chí âm nhạc danh tiếng bình chọn là ca khúc đáng nghe nhất trong ngày lễ Valentine.
![]() |
| Ca sĩ Stevie Wonder. Ảnh: wiki. |
“… I just called to say I love you
I just called to say how much I care, I do
I just called to say I love you
And I mean it from the bottom of my heart…”
“… Anh chỉ muốn gọi cho em và nói anh yêu em
Anh chỉ muốn gọi và nói rằng anh quan tâm đến em rất nhiều
Và đó là lời nói chân thật từ sâu thẳm trong trái tim anh…”
6. "My Heart Will Go On" - Celine Dion (xem video)
Tình khúc nổi tiếng nằm trong tác phẩm điện ảnh kinh điển Titanic từng làm thổn thức biết bao con tim vào năm 1997. My Heart Will Go On được thể hiện bởi giọng ca của diva người Canada Celine Dion từng giành cả giải Oscar lẫn giải Grammy vào năm 1998, 1999. Hãy biết trân trọng tình yêu bởi trong cuộc đời của mỗi con người, tình yêu là duy nhất và mãi mãi; nếu không ta sẽ vô cùng hối tiếc vì đã để mất một thứ mà chẳng bao giờ tìm lại được… Đó chính là những thông điệp mà My Heart Will Go On muốn truyền tải đến người nghe.
![]() |
| Chàng Jack và nàng Rose của "Titanic" gắn liền với tình khúc "My Heart Will Go On". Ảnh:titanicmovie. |
“… Love can touch us one time
And last for a lifetime
And never let go till we're one…”
“… Tình yêu chỉ đến một lần trong đời
Nhưng nó sẽ là mãi mãi
Khi đôi ta là một…”
7. "Eternal Flame" - The Bangles (xem video)
Bản ballad ngọt ngào nằm trong album Everything của nhóm nhạc nữ nổi tiếng ở thập niên 80 The Bangles. Eternal Flame được đồng sáng tác bởi Billy Steinberg, Tom Kelly và Susanna Hoffs – thủ lĩnh của The Bangles. Eternal Flame nói về sự đồng điệu và niềm hạnh phúc của 2 người đang yêu nhau. Chính điều này đã tạo nên một ngọn lửa tình yêu bất diệt. Năm 2001, girlband nước Anh Atomic Kitten thể hiện lại ca khúc này theo phong cách sôi động hơn và đã thành công rực rỡ khi giành vị trí cao nhất trên các bảng xếp hạng ở 9 quốc gia.
![]() |
| Ban nhạc nữ The Bangles. Ảnh: Solar. |
“… You belong to me. Do you feel the same?
Am I only dreaming,
Or is this burning an eternal flame?…”
“… Chúng ta thuộc về nhau. Anh có cảm thấy như vậy không?
Liệu có phải em đang mơ màng,
Hay lửa tình bất diệt đang bùng cháy trong đôi ta?…”
8. "I Will Always Love You" - Whitney Houston (xem video)
Mặc dù bản gốc là của nữ ca sĩ nhạc đồng quê Dolly Parton, người thể hiện thành công nhất bản tình ca lãng mạn này lại là diva Whitney Houston. Giọng ca khỏe khắn nhưng đầy tâm sự của Whitney đã đưa I Will Always Love You trở thành đĩa đơn bán chạy nhất trong lịch sử âm nhạc của một nữ nghệ sĩ và còn giúp cô giành 2 giải Grammy vào năm 1993. Lời tâm sự của cô gái khi phải chia tay với người mình yêu được gửi gắm qua từng giai điệu, từng lời ca đã khiến tất cả người nghe thực sự xúc động.
![]() |
| Whitney Houston hát "I Will Always Love You" và đóng vai nữ chính trong phim "The Bodyguard". Ảnh: imdb. |
“… So good-bye, please don't cry
We both know I'm not what you
You need
And I… will always love you…”
“… Tạm biệt người yêu dấu, đừng khóc
Chúng ta đều biết rằng em không thể là người phụ nữ của anh
Nhưng em… sẽ mãi mãi yêu anh…”
9. "Everything I Do (I Do It For You)" - Bryan Adams (xem video)
Nam ca sĩ Bryan Adams được biết đến với nhiều bản ballad trữ tình như Heaven,Have You Ever Really Loved A Woman? hay On A Day Like Today. Nhưng nổi tiếng nhất trong số đó phải kể đến Everything I Do (I Do It For You) - lựa chọn số một của cô dâu chú rể khi khiêu vũ trong ngày cưới và còn là ca khúc được gửi tặng nhiều nhất trong ngày lễ Valentine bởi lời ca ý nghĩa: khi yêu người ta có thể làm bất cứ điều gì miễn là để người mình yêu được hạnh phúc…
![]() |
| Rocker Bryan Adams bên cây guitar quen thuộc. Ảnh:budapestinfo. |
“… Look into my eyes – you will see
What you mean to me
Search your heart – search your soul
And when you find me there you'll search no more…”
“… Hãy nhìn vào đôi mắt anh, em sẽ thấy
Em có ý nghĩa biết nhường nào với cuộc đời anh
Hãy cảm nhận trái tim và lắng nghe từ tâm hồn
Và khi thấy anh ở đó, em sẽ không phải tìm kiếm gì hơn nữa…”
10. "Unchained Melody" - Righteous Brothers (xem video)
Là một trong những tình khúc hay nhất của thế kỷ 20, Unchained Melody còn gắn liền với Ghost - một trong những bộ phim tình cảm kinh điển. Lần đầu tiên xuất hiện vào năm 1965 qua giọng hát của nhóm nhạc Righteous Brothers, ca khúc này khiến cho bất kỳ ai nghe qua cũng không thể quên được những giai điệu sâu lắng làm rung động lòng người. Lời ca của Unchained Melody đọng lại trong tâm trí người nghe về cảm xúc thăng hoa của tình yêu. Không còn khoảng cách về không gian, thời gian mà chỉ còn đó hai tâm hồn đồng điệu đang hòa quyện vào làm một.
![]() |
| "Unchained Melody" trở nên không thể nào quên sau khi trở thành soundtrack của phim "Ghost", với sự tham gia của Demi Moore và Patrick Swayze. Ảnh: brueray. |
“… Oh, my love, my darling
I've hungered for your touch
A long, lonely time
And time goes by so slowly
And time can do so much
Are you still mine?…”
“… Hỡi người yêu dấu
Anh khao khát biết bao khi có em bên cạnh
Thời gian đã qua thật dài và cô đơn
Và từng giây phút cứ trôi đi chậm hơn
Nó có thể làm được nhiều điều hơn thế.
Anh tự hỏi đến lúc đó em có còn là của riêng anh?…”








